9.29.2015

NHỮNG TẤM BẰNG


Tác giả: Xuân Đức


Những cậu bé cử nhân
Lang thang trong phiên chợ việc làm
Tay bíu chặt mảnh bằng tốt nghiệp
Như kẻ sắp chết chìm níu vào thân củi mục

Đã mười vòng phỏng vấn
Người hỏi hồ nghi cứ soi mói tấm bằng
Đến nỗi chính cậu cũng băn khoăn
Thử nhìn lại xem thật hay giả !

Ở đằng sau kia, đâu đó...
Có người yên vị chốn lầu cao
Không bao giờ dám nhìn lâu
Vào tấm bằng cất trong két sắt..

Tấm bằng nhuộm mồ hôi, nước mắt
Nắng gió dễ phai nhoè
Bởi thế mà sinh nghi.
Mảnh bằng đúc bởi quyền uy và tiền bạc
Chắc như đinh đóng cột
Nhưng rất ngại phải nhìn.

11/2007


 Đăng ngày 05/01/2008

GIAO ... VÀ THỪA


Tác giả: Xuân Đức


Đang khi tất bật nắng mưa
Bỗng dưng thành kẻ dư thừa chơi rông

Hôm qua cà-vạt, vét-tông
Bỗng dưng nay đã lông bông rượu trà

Nhà văn, nhà kịch, nhà...nhà..
Bỗng dưng ở đậu người ta...tức cười !

Ô hô một phút giao thời
Cho ta nhận mặt ai người tri âm !

3/2007


 Đăng ngày 05/01/2008

ĐƯỜNG VỀ

Tác giả: Xuân Đức


Qua khỏi giao thừa
Tôi ở bên kia sườn dốc
Đường lên thì dài, đường về mấy chốc
Ngọn gió nào thổi phia sau lưng ?
Gió sao gió mát sau lưng (*)
Dạ nhớ người dưng, lòng thương thiên hạ
Đường về ngắn quá
Gió có lấp đầy cõi riêng ?

Khi tôi có Mùa xuân
Trời đất chưa qua tiết Đông chí
Còn chừ, cỏ gà hoa chấm đỏ
Thảm trải lối mòn ai đi !

Thiên hạ chào xuân, tôi đã thu về
Cảm nhận giao thừa râm ran xương cốt
Chào xuân, chào đời, chào tết
Chào cả bóng tôi ngơ ngác bên tường.

Khi tôi có sắc hồng
Mùa hạ trong tôi sục sôi bỏng cháy
Xung quanh vẫn mởn mơ cỏ dại
Người đời đang ngây ngất cùng xuân.
Biết mình lỗi mùa sinh
Còn sợ chi năm xung tháng hạn
Cứ thế mà đi, dốc cao vực thẳm
Muốn làm bông hoa đỏ cuối trời
Nhưng hoa thì hay héo, cỏ thường tươi (**)

Xưa đọc Ức Trai thương người oan khuất
Cũng đôi khi muốn chọc trời khuấy nước
Nay chừ tóc trắng da mồi
Tôi chỉ còn biết thương tôi...

Nay chừ tôi chẳng thể thương ai
Dẫu xuân vẫn là xuân, cỏ hoa cứ mọc
Mặc kệ đường lên người đời chen chúc
Lối tôi về đã có bóng tôi theo .


Tết Bính Tuất 1/2006
CT – (*) Ca dao: Gió sao gió mát sau lưng
Dạ sao dạ nhớ người dưng thế này
(**) Thơ Nguyễn Trãi :
Phượng muốn bay cao. diều vẫn liệng
Hoa thì hay héo, cỏ thường tươi


 Đăng ngày 05/01/2008
Ý kiến về bài viết
  Gửi bởi: li - 23/06/2012

"Đường lên thì dài, đường về mấy chốc
Ngọn gió nào thổi phia sau lưng ?"

"Đường lên" ngút ngàn...không thấy bến bờ là đâu...nhưng "đường về" sao ngắn ngủi tựa 1 chớp mắt...Có ngọn gió lạnh lẽo nào chợt thổi phía sau ta...
"Dạ nhớ người dưng, lòng thương thiên hạ..."
Người ta nói người đa mang là sẽ khổ thôi mà...Thương thiên hạ tật nguyền, đói rách, cơ hàn...
"Chào cả bóng tôi ngơ ngác bên tường..."
Ta ngơ ngác không phải vì ngu ngơ, mà bởi mùa xuân cuộc đời thoáng trôi qua như bóng câu cửa sổ, chợt hiện chợt tan...
"Khi tôi có sắc hồng
Mùa hạ trong tôi sục sôi bỏng cháy..."

Sắc xuân hồng nồng nàn như vương vấn đâu đây...
"Còn sợ chi năm xung tháng hạn
Cứ thế mà đi, dốc cao vực thẳm..."

Dù bao dốc cao vực thẳm vẫn sợ gì những xung khắc tà ma...
"Muốn làm bông hoa đỏ cuối trời
Nhưng hoa thì hay héo, cỏ thường tươi..."

Người ta nói sống ở đời, không nên làm 1 cây cỏ dại, mà nên làm 1 đóa hoa, dù chỉ là 1 đóa hoa nho nhỏ...
"Cũng đôi khi muốn chọc trời khuấy nước..."
Chí nam nhi vốn có thừa nơi người quân tử...
"Lối tôi về đã có bóng tôi theo..."
Lối ta về chỉ 1 mình ta với ta...Đường về đến cõi nghìn trùng có ai cùng tháp tùng chăng...

TỰ MỪNG TUỔI 60


Tác giả: Xuân Đức


Năm mươi đã biết mệnh trời
Sáu mươi ta bỗng thành người vô vi
Mang mà chi, vác mà chi
Vai này nặng nghiệp, vai kia phong trần.

4-1-2007


 Đăng ngày 05/01/2008
Ý kiến về bài viết
  Gửi bởi: li - 23/06/2012

"Năm mươi đã biết mệnh trời
Sáu mươi ta bỗng thành người vô vi..."

Khi đã ngoại tứ tuần rồi, người ta sẽ nhận ra những điều mà ở đó có lẽ chỉ có thời gian mới là người thầy lý tưởng nhất- người thầy của cuộc đời...
"Vai này nặng nghiệp, vai kia phong trần..."
1 bên là nghiệp nước nhà, con đường hoạn lộ, 1 bên là chí hướng phong trần của người lãng tử...

  Gửi bởi: li - 23/06/2012

Sinh nhật tuổi 60 có lẽ là 1 trong những sinh nhật quan trọng nhất của cả 1 đời người..."Hành khúc trung niên" có thể sẽ được hát mãi thay cho "lão ca" của những con người thuộc thời đại mới, thời đại của khoa học và văn minh nhân loại...

CÂY MAI NGÀY TẾT


Tác giả: Xuân Đức


Tôi ôm một gốc mai già
Đặt ngay gian giữa để mà chào xuân
Thân gầy, lá trụi, rễ cùn
Hình như cây trút sức tàn vì hoa ?
Vì xuân, xuân biết chăng là
Vì đời, đời có mặn mà với mai ?...

Gặp nhau vồ vập cầm tay
Ngỡ như đã vạn tháng ngày biệt li 
Chúc nhau phúc lộc tràn trề
Làm như đời vốn ê chề khổ đau!

Mừng nhau nào cứ mừng nhau
Tiệc vui thì cứ dốc bầu cạn chai
Nay mồng một, mai mồng hai
Mấy ngày hết tết chia tay hỡi người ?

Cho cây ra lại giữa trời
Cho tôi sống thật một đời vi vu
Gốc già mong chút lộc tơ
Đời già ước một giấc mơ yên hàn .

Mồng hai tết Ất Dậu


 Đăng ngày 05/01/2008
Ý kiến về bài viết
  Gửi bởi: li - 23/06/2012

"Vì xuân, xuân biết chăng là
Vì đời, đời có mặn mà với mai ?..."

Vì đời mà đời nào có mặn mà với mấy ai...
"Gặp nhau vồ vập cầm tay
Ngỡ như đã vạn tháng ngày biệt li..."

"Vồ vập" mà làm chi khi sâu trong thâm tâm chẳng có chút nghĩa tình...
"Mừng nhau nào cứ mừng nhau
Tiệc vui thì cứ dốc bầu cạn chai"

Tiệc vui nào rồi cũng đến lúc tàn...Lúc ấy chắc gì ta đã tỉnh cơn mê...

PHIÊN CHỢ CẦU MAY (*)


Tác giả: Xuân Đức


(Tặng anh Lê Bá Tạo)

Đầu năm đi chợ Bích La
Tôi tìm mua một chú gà đất quê
Người đông đất chật bộn bề
Lộc trời phúc Phật biết về tay ai.

Một năm biết mấy là ngày
Vận may sao chỉ hôm này mồng ba?
Buôn người ta, bán người ta
Rủi may cũng ở người ra hỡi người !

Bon chen khắp bốn phương trời
Còn về nhặt chút rụng rơi sân đình...


Mồng ba tết Ất Dậu


CT : (*) Chợ đình Bích La (Triệu phong) mỗi năm chỉ họp duy nhất một phiên vào ngày mồng 3 tết. Người ta đi chợ chủ yếu là để mua lộc cầu may.Tôi đã thấy rất nhiều Thương nhân, nhà doanh nghiệp từ nhiều nơi về đây thắp hương cầu lộc.


 Đăng ngày 05/01/2008
Ý kiến về bài viết
  Gửi bởi: li - 23/06/2012

"Một năm biết mấy là ngày
Vận may sao chỉ hôm này mồng ba?"

Ngày nào cũng là ngày lành tháng tốt của Trời đất...Có ngày nào không có ai được chào đời trên cả hành tinh không...
"Bon chen khắp bốn phương trời
Còn về nhặt chút rụng rơi sân đình..."

"Nhặt chút rụng rơi sân đình" trong phiên chợ "cầu may" không biết để mà chi...Những người thành công có tin rằng ấy chính là nhờ vào "chút rụng rơi sân đình" mà mình mới hoặc sẽ toại nguyện hay không...

ĐỪNG ĐỂ NẮNG XUÂN BUỒN


Tác giả: Xuân Đức


(Tặng nhạc sĩ Trần Tiến)

Tạo hoá đã sinh ra Mùa xuân
Cùng với em là lòng anh cơn khát
Cùng với rượu nồng là li nước nhạt
Đêm ba mươi ta vái lạy càn khôn.

Dẫu vẫn còn từng cơn rét căm căm
Và đường đi vẫn bùn non lấm đỏ
Nhưng lá cỏ vẫn trinh nguyên lá cỏ
Xin em đừng nhầu ố chút xuân tươi.

Tạo hoá sinh ra phút giao thời
Để anh chào đời và em sinh hạ
Tiếng khóc trẻ sơ sinh, nụ cười trên môi mẹ
Tất cả đều là hơi thở của Mùa xuân.

Hy vọng vừa thôi, khao khát có chừng
Như thế xuân đỡ đi áp lực
Hãy để nụ quỳnh nở dần từng khắc
Như thế lòng ta cũng bớt bồn chồn.

Em đã ví Tình yêu với Mùa xuân
Là chấp nhận Xuân chết đi một ít
Sao còn hát lời ca nuối tiếc
“ Yêu như là lá cỏ xót lòng nhau”(*)

Thì có gì đâu, có sao đâu
Em là cỏ, anh đây là đất
Bao cát bụi nhận vào mình tất tật
Chỉ xin em đừng để nắng xuân buồn .

2/2002

CT : (*) Lời trong một ca khúc của Trần Tiến


 Đăng ngày 05/01/2008
Ý kiến về bài viết
  Gửi bởi: li - 23/06/2012

"Nhưng lá cỏ vẫn trinh nguyên lá cỏ
Xin em đừng nhầu ố chút xuân tươi..."

Lá cỏ vẫn nguyên khôi 1 màu tinh khiết...Tuổi xuân thì em đừng làm hoen ố nét xuân tươi...
"Tạo hoá sinh ra phút giao thời
Để anh chào đời và em sinh hạ..."

Đấng tạo hóa đã ban cho anh và em sự sống trên cõi đời có khi vô cùng ngắn ngủi...để ta được gặp nhau...
"Tiếng khóc trẻ sơ sinh, nụ cười trên môi mẹ
Tất cả đều là hơi thở của Mùa xuân..."

Những hơi thở nóng hổi của sự sống...Xuân của đất trời, xuân của tuổi trẻ, xuân của niềm vui...
"Hãy để nụ quỳnh nở dần từng khắc
Như thế lòng ta cũng bớt bồn chồn..."

Hoa quỳnh nở dần từng khắc về đêm sẽ làm say đắm lòng người biết bao...
"Em đã ví Tình yêu với Mùa xuân
Là chấp nhận Xuân chết đi một ít..."

"Yêu, là chết ở trong lòng một ít..."
(XD)
"Thì có gì đâu, có sao đâu
Em là cỏ, anh đây là đất..."

Vậy thì em làm sao sống được nếu thiếu vắng bóng hình anh...
"Hãy cho tôi một ngăn, một ngăn nhỏ
Trong một ngàn triệu ngăn trái tim em...

Một ngàn người yêu em trong đó có tôi
Còn mười người yêu em trong đó còn tôi
Còn hai người yêu em
Người kia rồi sẽ ra đi
Tôi thì ở lại...

Hãy cho tôi một ngăn tình yêu nhỏ
Yêu như là lá cỏ xót lòng em..."
(Trần Tiến)

  Gửi bởi: li - 23/06/2012

Em hãy đừng tiếc thương em nhé
Em hãy để trọn vẹn tim yêu
Cho người hùng giờ chưa tri ngộ
Cho tình quân đẹp ý hài lòng...